Mẹ trẻ xinh đẹp chống chọi với ung thư: "Tôi có ung thư tinh thần đâu mà phải buồn nhiều?"
"Tôi vẫn nhớ cảm giác sợ hãi, khủng khiếp khi nhìn thấy cái kim sinh thiết to và dài cả gang tay, và mỗi lần “súng” bắn “pặc” một cái là dao cắt vào ngực mình một miếng thịt. Tôi bị cắt 10 miếng như thế..."

Tôi còn trẻ, con đầu lòng của tôi vừa tròn 2 tuổi, và tôi đang trong quá trình điều trị ung thư.
Tôi vẫn nhớ, đó là một chiều thứ bảy mưa tầm tã. Sau khi hết việc, tôi đi cùng mẹ đến bệnh viện. Khám lâm sàng, nhìn thái độ có phần căng thẳng và cách bác sĩ hỏi chuyện, yêu cầu tôi siêu âm và chọc tế bào khối u, tôi đã nghĩ, 90% tiên lượng chẳng lành. Khi siêu âm, bác sĩ phát hiện ra khối u của tôi vẫn còn đó, thậm chí còn phát triển với kích thước khá to (3,5x7mm), không có ranh giới rõ ràng.

Chúng tôi mới kết hôn được 3 năm, và giờ, không chỉ là bạn đời, anh còn là người sát cánh bên tôi vượt qua cú sốc này.
- Hôm nay cháu có đi với ai không?
- Cháu đi với mẹ ạ.
- Thế gọi mẹ cùng vào đây nhé!
Rồi bác sĩ, dù tránh chưa dùng từ “ung thư”, nhưng bảo tôi rằng, tôi không còn thời gian để chần chừ và suy nghĩ nữa, phải nhập viện và điều trị ngay. Đó là lúc tôi hiểu, mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Anh âm thầm tìm hiểu thông tin, chăm sóc tôi, khiến tôi cảm thấy mình còn được yêu thương hơn trước.
Có lẽ, ngày tôi chếnh choáng, bị mất tâm lý mất là ngày lên cơ quan hôm bàn giao công việc để nhập viện. Ngồi kê ra từng ghi chú của khách, ai bị dị ứng gì, ai có yêu cầu riêng ra sao, khách nào sắp mua tour, người nào sắp sang… mà tôi không tài nào tập trung được. Khi đó, tôi vừa biết tin mình bị ung thư, còn chưa biết là thể gì, giai đoạn nào, còn sống được bao lâu, tiên lượng bệnh ra sao...

Sau đấy thì thôi, tôi không khóc nữa. Nhưng chẳng hiểu sao, mình thì nín mà trời cứ mưa. Bắt đầu từ hôm tôi đi khám cho đến giờ đã qua 4 đợt truyền, hôm nào đến đợt vào hóa chất, trời cũng mưa, đến mức mọi người còn trêu tôi, cứ thấy mưa là biết bác sĩ hẹn Loan vào gặp. Sau 8 đợt truyền hóa chất, tôi có thể sẽ được phẫu thuật, nhưng chưa biết sẽ phẫu thuật bảo tồn hay sẽ cắt bỏ hoàn toàn bên ngực có khối u. Điều đó, giờ cũng không quan trọng nữa.



Gia đình là điểm tựa để tôi dần nguôi ngoai và chiến đấu với nỗi đau.
Chuyện cắt tóc cũng buồn cười lắm. Tôi đã từng có một mái tóc rất đẹp, đen mượt, và cũng thích vuốt tóc mình. Phụ nữ mà, ung thư thì ung thư, vấn đề nhan sắc cũng quan trọng lắm chứ, tôi lại có con nhỏ, sợ tâm lý nó hẫng hụt nếu bỗng dưng thấy mẹ trọc lốc. Tôi cố mọi cách để không bị rụng tóc, và tin rằng, phương pháp diện chẩn mà một chị bạn hướng dẫn sẽ cứu vãn được chuyện đó.

Những người xạ trị, thường đến ngày 12 – 14 sau truyền sẽ bắt đầu rụng tóc. Tôi cũng đếm, thấy mình đến ngày 14 vẫn thấy chỉ rụng lơ thơ vài cọng. Mấy hôm sau, vuốt tóc thấy rụng nhiều hơn, nhưng vẫn trong giới hạn chấp nhận được. Tôi tưởng mình “thoát”. Thế rồi, đến ngày 20, đi vào nhà tắm gội đầu, nhìn xuống chậu nước ở dưới chân, tôi hoảng hốt vì không thấy gì ngoài màu đen của những búi tóc dài cứ quấn vào nhau. Tôi vội lau khô và sấy tóc thì sấy đến đâu tóc bay đến đấy, còn cái khăn tắm thì cả một vốc tóc ướt mèm.
Hôm sau, tôi đau đầu kinh khủng, cảm giác như bị những chiếc đinh cắm vào đầu. Chồng bảo, cứ theo dõi, nếu trong chừng mực cho phép thì chưa cạo vội. Chắc anh cũng chẳng thích thú gì cảnh thấy vợ trọc đầu. Khi ôm con, thằng bé nghịch túm tóc mẹ, nhìn thấy một nắm tóc to của mẹ trong tay con, tôi bắt đầu hoảng hốt và sợ hãi. Lúc đó đã rơm rớm nước mắt, nhưng vẫn cố cười để cho con quên đi.

Cắt tóc xong, anh bảo tôi: “Trông vợ buồn cười thế!”. Còn cu Ỉn, lần đầu thấy mẹ đội mũ, thằng bé dòm dòm có vẻ lạ. Tôi hỏi: “Ỉn thấy mẹ đội mũ xinh không?”, Ỉn thò tay giật phăng mũ ra, reo lên: “Mẹ Loan cắt tóc, mẹ Loan không có tóc”. Lúc đó, tôi vẫn cười với con, nhưng nước mắt lã chã rơi trong lòng. Cũng may mà thằng bé quen với việc bố trọc đầu và cạo tóc cho nó từ nhỏ nên không sợ, thỉnh thoảng còn lột mũ ra, đưa tay lên đầu mẹ vuốt vuốt.

Giờ thì nhà tôi, bằng một cách không vui vẻ cho lắm, đã có "đồng phục" trọc đầu.


Cu Ỉn không sợ đầu trọc của mẹ, với tôi, đó là một điều an ủi.

Nhà tôi giờ "chất" đầy thực phẩm sạch, phần cho chính mình, phần tôi san sẻ cho người khác.

Video được xem nhiều nhất
-
Văn Miếu – Quốc Tử Giám lan tỏa giá trị văn hóa Việt Nam tại trụ sở UNESCO
-
Ngày hội Sen Huế 2026: Đánh thức vẻ đẹp sen ngự giữa lòng Cố đô
-
Về Phong Mục thăm Đền Mẫu Thoải: Hành trình tìm về một không gian văn hóa tâm linh của người Việt
-
Bí ẩn những ngôi chùa cổ giữa thương cảng Vân Đồn hơn 700 năm tuổi
-
Bí ẩn bàn tay người trên hình rồng điêu khắc của Bảo vật Quốc gia
-
Bí ẩn tấm gỗ khắc hình rồng mẹ và năm rồng con ở đền thờ Vua Đinh
-
Vàng son lưu dấu: Những chứng tích còn lại của một thời huy hoàng
-
Thêm 3 điểm đến tâm linh ở Lào Cai được xếp hạng di tích cấp tỉnh
-
Lịch sử sông nước Nam Bộ qua triển lãm
-
Núi Mo So mở cửa đón khách, đánh thức giá trị một di tích lịch sử giữa miền Tây