Đau thương một lần chưa đủ hả anh
Em chưa bao giờ muốn hao tổn tâm tư vào chuyện tình cảm với anh, khi mà biết trước kết cục sẽ chỉ làm khổ nhau.
Người ta lấy đâu ra sức mạnh để gồng lên chịu đau thương vài bận? Giống như em từng một lần được trải thử, chỉ thấy như một cơn ác mộng mãi chẳng lui. Đau một lần và rồi vẫn chưa đủ hả anh? Chẳng lẽ cứ lại nhẫn tâm dùng dằng nhau mãi?
Chuyện yêu đương, nào đâu phải là chuyện bắt buộc, trước khi bắt đầu một mối quan hệ, thường thì người ta phải tự luyện cho bản thân mình chấp nhận về sự hữu hạn của nó. Tình cảm con người thay đổi nhanh đến mức tàn nhẫn, làm gì có cách nào khác ngoài chấp nhận và phải ra đi.
Khi mà biết trước chúng ta đã không thể hàn gắn, khi mà thấu hiểu rõ ràng trái tim anh từ lâu đã chẳng đập vì em. Chúng ta cứ quay quắt trong hiểu lầm, cãi vã, chiến tranh lạnh và quay trở về chỉ bằng một chữ “thói quen”. Nhưng anh à, tiếc là, nó lại không đáng, để duy trì một mối quan hệ tình cảm.
Em phát hiện ra, lý trí ấy mà, một khi đối diện với tình cảm, chẳng khác nào một đồ vật vô tri, hoàn toàn tê liệt. Khi chúng ta biết là sẽ tổn thương, nhưng chúng ta không biết cách nào để tránh được tổn thương, đó là lúc chúng ta tự nguyện giao nộp mình, một cách vô điều kiện, và không thể trách bất cứ ai. Thế nên đau là phải chịu. Nhưng đau rồi phải biết đứng dậy, chứ không phải mù quáng tin tưởng để rồi lại chuốc tiếp đau.
![]() |
|
Ảnh minh họa. |
Anh à, việc cố chấp để vá víu lại một chiếc ly thủy tinh vỡ, có khó không? Vậy thì hà tất anh phải đuổi theo chuyện tình của chúng mình trong quá khứ? Chạy ngược lại thời gian để tìm về một dáng dấp đã cũ, có khi nào chính anh cũng không thể tưởng tượng được chính xác mỗi câu chuyện của chúng mình đúng không?
Đau thương một lần thôi, còn muốn làm khổ nhau tiếp sao anh? Con người ta vốn dĩ không thể sống quá lâu chỉ để hướng về quá khứ. Những chuyện cũ chỉ đóng rêu đầy khung cửa sổ, chúng ta đã đến lúc phải buông tay đối phương, và tự mình đứng dậy sau mọi vết thương. Chúng ta hết thật rồi, chẳng còn tình yêu, chỉ còn đau thương là ngoan cố ở lại. Em thì xót cho mình, anh thì đâu có xót cho em? Chuyện tình này vẫn phải ra đi!
Video được xem nhiều nhất
-
Văn Miếu – Quốc Tử Giám lan tỏa giá trị văn hóa Việt Nam tại trụ sở UNESCO
-
Về Phong Mục thăm Đền Mẫu Thoải: Hành trình tìm về một không gian văn hóa tâm linh của người Việt
-
Ngày hội Sen Huế 2026: Đánh thức vẻ đẹp sen ngự giữa lòng Cố đô
-
Bí ẩn bàn tay người trên hình rồng điêu khắc của Bảo vật Quốc gia
-
Bí ẩn những ngôi chùa cổ giữa thương cảng Vân Đồn hơn 700 năm tuổi
-
Vàng son lưu dấu: Những chứng tích còn lại của một thời huy hoàng
-
Bí ẩn tấm gỗ khắc hình rồng mẹ và năm rồng con ở đền thờ Vua Đinh
-
Thêm 3 điểm đến tâm linh ở Lào Cai được xếp hạng di tích cấp tỉnh
-
Lịch sử sông nước Nam Bộ qua triển lãm
-
Núi Mo So mở cửa đón khách, đánh thức giá trị một di tích lịch sử giữa miền Tây
